Nuôi Yến ở Kiên Giang

Gần đây, ở khu lấn biển thành phố Rạch Giá (Kiên Giang) rộ lên phong trào nuôi Yến. Nhiều khách sạn, nhà nghỉ cũng được chuyển sang làm nhà cho chim Yến, dù các ông chủ chưa thật hiểu biết nhiều về kỹ thuật nuôi Yến.
Nghề nuôi chim Yến trong nhà phát triển rầm rộ mang lại hiệu quả kinh tế cao ở một số tỉnh và hé ra một hy vọng về nghề mới ở Kiên Giang.
Trước tình hình này, UBND tỉnh Kiên Giang đang xem xét việc phát triển chim Yến và đầu tư vào lĩnh vực này của một số doanh nghiệp. Được biết, hiện nay tổ chim Yến nuôi có giá 1.800 USD/kg. Vì hiệu quả kinh tế cao nên phong trào nuôi Yến trong nhà phát triển khá mạnh ở nhiều địa phương.

Nuôi Yến ở Kiên Giang
Tại Kiên Giang, chim Yến bắt đầu di trú về nhiều, đặc biệt là từ sau cơn bão số 5 (Linda) năm 1997. Qua ghi nhận tại một số đảo, một số đô thị, trong đó có thành phố Rạch Giá nói riêng có số lượng chim Yến di trú nhiều hơn. Thực tiễn chim Yến là tài nguyên quý của Quốc gia, có giá trị kinh tế cao cho dân cư.

Tuy nhiên đến thời điểm hiện nay, Nhà nước chưa có văn bản nào định hướng và quy định về việc nuôi chim Yến. Về các tài liệu về dịch tễ thì cũng chưa nêu bệnh, dịch do chim Yến truyền bệnh, nhưng một số loại chim khác qua những đợt dịch cúm gia cầm trên thế giới đã ghi nhận bệnh dịch. Do chưa có quy định của Nhà nước, nên trong đô thị một số địa phương, trong đó có thành phố Rạch Giá có chim Yến di trú ngày càng nhiều, người dân tự phát đã và đang đầu tư nuôi chim Yến lấy tổ và có xu thế phát triển khá nhanh. Kết quả bước đầu của việc nuôi chim yến lấy tổ mang lại đã tạo sự phấn khởi cho người dân.

Để định hướng cho sự phát triển nuôi chim Yến tại tỉnh Kiên Giang trong thời gian tới, tại buổi làm việc, Phó Chủ tịch Thường trực UBND tỉnh Văn Hà Phong đã kết luận: Văn bản của chính quyền phải có định hướng cho phát triển nhằm mục tiêu phát triển nhanh, phát triển mạnh mẽ việc nuôi chim Yến trên địa bàn tỉnh nhưng phải giữ được tính phát triển bền vững, hiệu quả và tránh được: Sự đầu tư lãng phí của người nuôi. Tránh bị thiệt hại của người nuôi khi có dịch tễ xảy ra, không ảnh hưởng đến môi trường dân cư xung quanh.